Thói quen đốt tiền phổ biến nhất
Phần lớn chúng ta có thói quen mở model mạnh nhất cho mọi việc — từ dịch một câu, tóm tắt một email, đến phân tích cả một bản kế hoạch. Kết quả: trả tiền gấp 5–10 lần cho những việc mà model rẻ làm tốt chẳng kém.
Chuyện này nóng trở lại tuần qua khi Claude Opus 5 ra mắt kèm effort dial — "nút vặn" cho phép chỉnh AI cố gắng nhiều hay ít theo từng việc. Chính các hãng AI cũng thừa nhận: không phải việc nào cũng cần dồn toàn lực.
Nguyên tắc 3 tầng — áp dụng được ngay
Tầng 1 — việc nhẹ: dịch, tóm tắt, viết email thường, đặt tiêu đề, sửa chính tả. Dùng model nhanh - rẻ (các bản "Flash", "Lite", "Haiku"). Nhanh gấp mấy lần, chi phí chỉ bằng một phần nhỏ.
Tầng 2 — việc vừa: viết bài dài, lên dàn ý, phân tích tài liệu vài trang, code đơn giản. Dùng model tầm trung — cân bằng nhất giữa giá và chất.
Tầng 3 — việc khó: code phức tạp nhiều bước, phân tích số liệu quan trọng, việc mà sai một ly đi một dặm. Lúc này mới đáng gọi model đầu bảng — như Opus 5 hay Fable 5.
Hai mẹo nhỏ kèm theo
Một: bắt đầu từ rẻ, nâng dần khi chưa đạt. Cứ để model rẻ làm trước; kết quả chưa ưng mới chuyển việc đó lên model mạnh hơn. Bạn sẽ ngạc nhiên vì 70–80% công việc dừng ngay ở tầng 1.
Hai: nếu tool bạn dùng có chế độ chỉnh mức suy nghĩ (như effort dial của Opus 5), hãy tập vặn thấp làm mặc định — chỉ vặn cao cho việc thật sự cần. Cuối tháng nhìn hóa đơn sẽ thấy khác biệt rõ.
- Đừng dùng model đắt nhất cho mọi việc
- Chia việc 3 tầng: nhẹ - vừa - khó, chọn model theo tầng
- Bắt đầu từ model rẻ, chưa đạt mới nâng cấp
- Vặn thấp effort làm mặc định, vặn cao khi cần